Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Tìm được 1 bản ghi

HÀ TÂY

tỉnh ở đồng bằng Bắc Bộ Việt Nam, phía tây Hà Nội. Diện tích 2.182,8 km2. Gồm 2 thị xã (Sơn Tây; Hà Đông, tỉnh lị), 12 huyện (Ba Vì, Phúc Thọ, Thạch Thất, Quốc Oai, Chương Mỹ, Đan Phượng, Hoài Đức, Thanh Oai, Mỹ Đức, Ứng Hoà, Thường Tín, Phú Xuyên). Dân số 2.393.200 (1999). Địa hình chủ yếu là đồng bằng thuộc đầu tây bắc của châu thổ sông Hồng, có đồi núi và núi đá vôi ở rìa phía tây với các đỉnh cao chỉ khoảng 300 - 400 m. Núi Ba Vì với đỉnh Tản Viên cao 1.287 m, được bảo vệ thành rừng quốc gia. Sông Đà và sông Hồng giới hạn ở tây bắc và đông của tỉnh và các sông Nhuệ, sông Đáy, Tích. Chảy qua hồ nhân tạo: Suối Hai, Đồng Mô.

 Trồng: lúa, ngô, đậu, lạc, khoai tây, thuốc lá. Các cơ sở công nghiệp chính: đường Vạn Điểm, bê tông Xuân Mai, cơ khí giao thông, nông nghiệp. Có nghề dệt lụa cổ truyền ở Vạn Phúc. Các tuyến giao thông: quốc lộ 6, 1A, đường sắt Thống Nhất chạy qua. Danh lam thắng cảnh nổi tiếng cả nước: chùa Hương, chùa Tây Phương, chùa Thầy, đình Xuân Xuyên, đình Vĩnh Lộc, xã Đường Lâm, Đồng Mô, Ao Vua.

Tỉnh lập năm 1965 trên cơ sở hợp nhất hai tỉnh Sơn Tây và Hà Đông; đến 1975, lại sáp nhập với Hoà Bình thành Hà Sơn Bình; từ 7.1991, lại tách ra thành tỉnh Hà Tây, Hoà Bình.


Hà Tây