Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Tìm được 2 bản ghi

KỲ SƠN

huyện ở phía tây tỉnh Nghệ An, giáp nước Lào. Diện tích 1.791,7 km2. Gồm 1 thị trấn (Mường Xén, huyện lị), 20 xã (Keng Đu, Bắc Lý, Mỹ Lý, Đoọc Mạy, Na Loi, Huồi Tụ, Mường Lống, Nậm Cắn, Bảo Nam, Phà Đánh, Hữu Lập, Bảo Thắng, Tà Cạ, Mường Típ, Tây Sơn, Hữu Kiệm, Chiêu Lưu, Mường Ải, Na Ngoi, Nậm Càn). Dân số 58.200 (1999), gồm các dân tộc: Khơ Mú, Thổ, Kinh. Địa hình nhiều núi cao: Phu Lai Leng (2.711 m), cao nhất tỉnh, Phu Ma (2.194 m). Phu Nhót Nhi (1.720 m). Sông chính chảy qua: Nậm Mô phụ lưu của sông Cả. Trồng và bảo vệ rừng phòng hộ. Khai thác, chế biến gỗ, mây, tre, gia công đồ mộc; chăn nuôi nhiều trâu bò. Đường 7 chạy qua. Từ xưa là huyện của tỉnh Nghệ An. Từ 1975 thuộc tỉnh Nghệ Tĩnh. Từ 1991 thuộc Nghệ An.

KỲ SƠN

huyện ở phần giữa tỉnh Hoà Bình. Diện tích 422 km2. Gồm hai thị trấn (Cao Phong; Kỳ Sơn, huyện lị), 21 xã (Yên Thượng, Yên Lập, Đông Phong, Nam Phong, Tân Phong, Tây Phong, Xuân Phong, Dũng Phong, Thu Phong, Bắc Phong, Thung Nai, Bình Thanh, Độc Lập, Trung Minh, Dân Hạ, Mông Hoá, Dân Hoà, Phúc Tiến, Hợp Thành, Hợp Thịnh, Phú Minh). Dân số 70.000 (1999), gồm các dân tộc: Mường, Dao, Kinh. Địa hình đồi gò lượn sóng và núi thấp. Có dốc Cun (6 km). Sông Đà chảy qua. Trồng lúa, ngô, mía, cây ăn quả, cây dược liệu. Tuyến giao thông chính quốc lộ 6, 12 chạy qua. Tên gọi có từ 1887, tách ra từ châu Đà Bắc, đơn vị hạt, châu, huyện của tỉnh Hoà Bình (1887 - 1975); từ 1975, thuộc tỉnh Hà Sơn Bình; trở lại tỉnh Hoà Bình từ 1991.