Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
KÊPLƠ (CÁC ĐỊNH LUẬT)

gồm ba định luật về chuyển động của các hành tinh xung quanh Mặt Trời, do nhà thiên văn Đức Kêplơ I. (J. Kepler) tìm ra đầu thế kỉ 17 bằng cách tổng quát hoá các số liệu quan trắc. Định luật Kêplơ thứ nhất: các hành tinh chuyển động theo quỹ đạo êlip với Mặt Trời nằm ở một trong hai tiêu điểm. Định luật Kêplơ thứ hai: diện tích của hình quạt, do bán kính vectơ của hành tinh quét tạo thành, tăng tỉ lệ với thời gian quét. Định luật Kêplơ thứ ba: bình phương chu kì quay quanh Mặt Trời của hành tinh tỉ lệ với lập phương của bán trục lớn của quỹ đạo. Các Định luật Kêplơ được giải thích và hiệu chỉnh trên cơ sở định luật hấp dẫn Niutơn.