Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
CALAMIT

(L. Calamus: sậy), cây thuộc nhóm Cỏ tháp bút (Equisetacae), thường gặp trong các rừng kỉ Cacbon, để lại di tích trong các mỏ than. Cây cao tới 20 - 30 m, đường kính tới 1 m. Phổ biến trong các kỉ Cacbon và Pecmi.

 


Calamit

A – Tái tạo dạng cây (cao 20 - 30 m, đường kính 1 m);

B – Khuôn trong của thân cây (theo L. Moret).