Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
EOSIN

(A. Eosin; cg. Tetrabromfluoretxein, bromeosin), C20H8O5Br4­. Chất bột màu đỏ; không tan trong nước; tan trong ancol, kiềm. Điều chế bằng cách brom hoá fluoretxein. Thường dùng ở dạng muối natri của tetrabromfluoretxein (C20H6Br4O5Na2), là một phẩm nhuộm axit, tan trong nước; có thể dùng nhuộm tơ sợi thiên nhiên, nhưng vì kém bền màu dưới tác dụng ánh sáng nên chủ yếu được dùng để điều chế mực viết màu đỏ, bút chì đỏ, son môi, nhuộm giấy, vv.


Eosin