Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
ENTROPI

(A. entropy), đại lượng đặc trưng cho trạng thái nhiệt động của một hệ, thường kí hiệu là S. Độ biến thiên của S tức ΔS thường có ý nghĩa hơn là chính giá trị của nó. Đối với một quá trình thuận nghịch, dS = dQ/T; trong đó dQ là lượng nhiệt trao đổi khi trạng thái của hệ thay đổi vô cùng nhỏ ở nhiệt độ T. Đối với một quá trình không thuận nghịch (như hầu hết các quá trình tự nhiên), S của hệ luôn luôn tăng lên và do đó được xem như là số đo tính không thuận nghịch của các quá trình trong một hệ cô lập. Theo Bônxơman L. (L. E. Boltzmann), S của một hệ ở một trạng thái xác định liên hệ với xác suất nhiệt động W của trạng thái đó bằng hệ thức S = KlnW; K là hằng số Bônxơman. Hệ thức này cho thấy rõ nguyên lí tăng S đã nói ở trên: S của hệ cực đại ở trạng thái vĩ mô có xác suất lớn nhất (gồm nhiều trạng thái vi mô nhất, cũng là hỗn độn nhất). Về mặt định tính có thể hiểu: S của hệ tăng, tức là mức độ hỗn độn trong hệ tăng. Ngược lại, mức độ trật tự trong hệ tăng thì S giảm. Nguyên lí thứ hai của nhiệt động học có thể phát biểu dưới dạng: S của một hệ cô lập chỉ có thể tăng và đạt cực đại khi hệ ở trạng thái cân bằng. Có thể nói một cách hình ảnh như sau: khi S của một hệ tăng, tức là hệ đã "già" đi và lượng thông tin về hệ giảm xuống.