Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
BAZƠ

(hoá; A. base), theo nghĩa hẹp là chất phân li sinh ra anion OH trong dung dịch nước, vd. NaOH, KOH. Theo quan điểm hiện đại, B là chất có khả năng nhận proton H+ [thuyết Brơnxtet; gọi theo tên nhà hoá lí Đan Mạch Brơnxtet (J. W. Brönsted)], vd. NH3 là B vì NH3 + H+ = NH4+ hoặc là chất có khả năng cho một cặp electron [thuyết Liuyt; gọi theo tên nhà vật lí và hoá học Hoa Kì Liuyt (G. N. Lewis)], vd. trong phản ứng BF3 = F3B:NR3 thì là B, còn BF3 là axit. Như vậy, B không nhất thiết phải là chất có chứa nhóm OH.