Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
SỨC CĂNG BỀ MẶT

đại lượng đặc trưng cho lực hút giữa các phân tử của pha ngưng tụ (lỏng, rắn) và có xu hướng kéo các phân tử của bề mặt vào trong lòng thể tích; được xác định bằng công tạo nên một đơn vị diện tích bề mặt phân cách pha. Còn có thể định nghĩa: SCBM là lực tiếp xúc với bề mặt tác dụng trên 1 đơn vị độ dài của bề mặt, theo chiều làm giảm bề mặt đến mức tối đa. Do SCBM mà các giọt chất lỏng có dạng hình cầu. Vd. ở 20oC, SCBM (N/m) của nước là 72,75.10-3; của thủy ngân 485.10-3; của hexan 18,5.10-3; của BaSO4 là 1.250.10-3; của CaF2 là 2.500.10-3. Có SCBM  giữa hai chất lỏng, vd. nước - benzen ở 19oC có SCBM là 4,4.10-3; nước - ancol amylic ở 18oC: 4,8.10-3

.