Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
OLIGOME

(A. oligomer), các thành viên của dãy đồng đẳng có phân tử khối không lớn ở vào khoảng giữa các đơn phân tử (monome) và cao phân tử (polime). Tính chất vật lí của các thành viên có phân tử khối thấp ở liền nhau thì khác nhau rõ rệt và có thể tách ra dưới dạng đơn chất. Các O được điều chế chủ yếu bằng phản ứng trùng hợp và phản ứng đa ngưng tụ các monome tương ứng, trong điều kiện hạn chế sự tăng mạch (quá trình này được gọi là sự oligome hoá). Người ta cũng điều chế O bằng cách phân hủy có điều khiển các polime. O bao gồm các nhựa tổng hợp (nhựa ankit, phenol - fomanđehit, epoxi, vv.), cao su lỏng, nhiên liệu động cơ tổng hợp, dầu bôi trơn, vv.