Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
VICÔ G.

(Giambattista Vico; tên đầy đủ: Giovanni Battista Vico; 1668 - 1744), nhà triết học, sử học, luật học Italia. Giáo sư tu từ học Trường Đại học Napôli (Napoli; 1704 - 41). Vicô là người báo hiệu cho khoa triết học hiện đại về lịch sử. Phê phán chủ nghĩa duy lí của Đêcac (R. Descartes), Vicô đã sử dụng phương pháp so sánh, dựa trên khoa ngữ văn để nghiên cứu sự hình thành, phát triển và suy tàn của các dân tộc. Theo ông, lịch sử của dân tộc phải tuần hoàn qua ba giai đoạn kế tiếp nhau: thời đại của những thần linh, thời đại của những anh hùng và thời đại của những con người. ở mỗi thời đại đã có những phương thức cai trị, hệ thống pháp luật và ngôn ngữ tương ứng.

ở thời đại thần linh có chính trị thần quyền, ở thời đại những anh hùng có chính quyền quý tộc, ở thời đại những con người có chính quyền dân chủ. Mặc dù thừa nhận sự tồn tại của Thượng đế, Vicô đã chịu ảnh hưởng của triết học duy vật. Vicô cho rằng Thượng đế chỉ vạch ra quy luật cho lịch sử, sau đó, Thượng đế không can thiệp vào tiến trình của lịch sử nữa, và nhân loại tiến hoá do những nguyên nhân bên trong, nội tại của bản tính con người. Tác phẩm chính: "Những nguyên tắc của một môn khoa học mới có liên quan đến bản chất chung của các dân tộc" (1725).

 

Vicô G.