Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
CHUYÊN CHÍNH

 phương thức thực hiện quyền lực chính trị trực tiếp dùng bạo lực (đối lập với dân chủ) để áp đặt ý chí của giai cấp thống trị đối với giai cấp bị trị, thường được áp dụng trong những thời kì đấu tranh giai cấp quyết liệt. Lịch sử đã từng có 2 dạng: CC cách mạng [chế độ Jacôbanh (Jacobins) ở Pháp thế kỉ 18, CC vô sản sau Cách mạng tháng Mười Nga 1917] và CC phản cách mạng (chế độ phát xít ở Đức, Ý, Nhật, Tây Ban Nha...thế kỉ 20). Nguyên tắc dựa vào bạo lực (hoặc trực tiếp, hoặc gián tiếp nhưng thường trực) của mọi quyền lực chính trị trong xã hội có giai cấp đối kháng. CC là sự thống trị chính trị của giai cấp này đối với giai cấp khác. Vì vậy, bản chất của mọi nhà nước đều là sự CC của giai cấp, bất kể nhà nước ấy mang hình thức là quân chủ hay cộng hoà, độc tài hay dân chủ.