Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
BÁI HOẢ GIÁO

tôn giáo cổ của Iran, xuất hiện vào khoảng thế kỉ 10 - 7 tCn., sau đó, phát triển sang nhiều nước khác ở Trung Cận Đông. Tương truyền, người sáng lập đạo là nhà tiên tri Zarathuxtơra (Zarathustra), dùng "Cổ kinh Ba Tư" làm kinh điển. BHG cho rằng thế giới có hai bản nguyên đối lập đấu tranh với nhau: một loại là thiện, hoá thân thành thần quang minh Ahura Mazđa (Ahura Mazdā) hoặc Oocmut (Ormuzd); một loại là ác, hoá thân thành thần hắc ám Angra Mainyu (Angra Mainyu). Trong cuộc đấu tranh giữa thiện và ác, con người có thể có ý chí lựa chọn tự do, cũng có quyền quyết định vận mệnh của mình. Tôn giáo này tin rằng, con người sau khi chết, linh hồn phải chịu sự phán xét cuối cùng: Ahura Mazđa căn cứ vào lời nói và việc làm trên trần gian của con người và cho họ lên thiên đường hay vào địa ngục. Do đó, trong lúc còn sống, mọi người phải làm điều thiện, tránh điều ác, bỏ đen tối đi vào chỗ sáng. Châm ngôn đạo đức của BHG là: "Nghĩ điều thiện, nói điều thiện, làm điều thiện". BHG cho lửa là đại biểu của quang minh và điều thiện, là tượng trưng cho Ahura Mazđa, do đó có nghi lễ thờ lửa. Đồng thời có tục cấm chôn cất người chết mà để xác cho loài chim thú ăn thịt. Hiện nay, BHG còn tồn tại trong một số dân cư ở Iran và Ấn Độ [ở Bombay (Bombay)], họ được gọi là "những người thờ lửa".