Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
PHENÔMEN

(từ tiếng HL. phainómenon), thuật ngữ thông dụng trong triết học Phương Tây, chỉ hiện tượng mang lại cho ta trong kinh nghiệm, nhận thức được bằng cảm giác. Trong triết học Kantơ I. (I. Kant), P đối lập với numen (từ tiếng HL. noúmenon) là cái ở ngoài kinh nghiệm và chỉ nhận thức được bằng trí tuệ, chứ không phải bằng cảm giác của con người. Với khái niệm P, Kantơ cố tách rời bản chất khỏi hiện tượng, coi bản chất là cái không thể nhận thức được. Theo quan niệm của chủ nghĩa duy vật biện chứng, giữa bản chất và hiện tượng không tồn tại một giới hạn rõ rệt, chúng có mối quan hệ biện chứng với nhau; bản chất được nhận thức thông qua hiện tượng (xt. Bản chất và hiện tượng).