Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
MÔNGTENHƠ M. Ê. Đ.

(Michel Eyquem de Montaigne; 1533 - 92), nhà triết học theo chủ nghĩa nhân văn, nhà văn Pháp thời Phục hưng. Sinh trong một gia đình khá giả ở miền Tây Nam nước Pháp. Thuở nhỏ, Môngtenhơ được học hành chu đáo; lớn lên, theo học triết và luật; năm 24 tuổi, được cử vào Nghị viện Boocđô (Bordeaux); năm 37 tuổi, từ bỏ chức vụ để lên Pari in các tuyển tập thơ Latinh và thơ Pháp. Đồng thời chuẩn bị cho tác phẩm lớn của mình. Năm 1581, ông được bầu làm thị trưởng Boocđô và giữ chức vụ ấy một số năm.

Xuất phát điểm của học thuyết Môngtenhơ là chủ nghĩa hoài nghi, Môngtenhơ khẳng định rằng con người có quyền nghi ngờ. Do vậy, Môngtenhơ phê phán chủ nghĩa kinh viện thời trung cổ, nghi ngờ những tín điều tôn giáo và bản thân khái niệm về chúa. Ông phê phán học thuyết về sự bất tử của linh hồn. Sự hoài nghi ở Môngtenhơ khác với thuyết không thể biết ở chỗ ông cho rằng con người có thể nhận thức được thế giới. Câu châm ngôn của Môngtenhơ: "Ta biết được gì ? " trở thành danh ngôn. Câu đó nổi bật trong tư duy triết học Môngtenhơ, nói lên tinh thần hoài nghi, nhưng là hoài nghi mang tính khoa học, hoài nghi để đi tới chân lí. Nguyên tắc đạo đức cơ bản của Môngtenhơ là con người không nên thụ động ngồi chờ hạnh phúc ở trên tiên giới, mà cần phải chủ động tìm lấy hạnh phúc cho mình ngay trong cuộc sống trần gian. Môngtenhơ coi con người là giá trị lớn nhất. Tác phẩm chính: "Những thử nghiệm" (1580 - 88).