Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
HIUM Đ.

(David Hume; 1711 - 76), nhà triết học duy tâm chủ quan người Anh, đại biểu điển hình của thuyết không thể biết ("bất khả tri luận") và chủ nghĩa hoài nghi. Hium cho rằng thế giới hiện thực chỉ là những dòng "ấn tượng" (cảm giác) mà nguyên nhân của những ấn tượng đó thì không thể nhận thức được, và về nguyên tắc cũng không thể biết là thế giới xung quanh ta có tồn tại hay không. Hium phủ nhận tính khách quan của những mối liên hệ nhân quả, cho rằng đó chỉ là sự tiếp nối nhau của cảm giác đã trở thành thói quen. Chủ nghĩa hoài nghi của Hium đặt cơ sở lí luận cho thế giới quan vị lợi và duy lí của giai cấp tư sản. Thuyết không thể biết của Hium đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến sự ra đời và sự phát triển của triết học Kantơ I. (I. Kant), chủ nghĩa thực chứng, sự phê phán chủ nghĩa kinh nghiệm phê phán, chủ nghĩa thực chứng mới và triết học ngữ nghĩa. Các tác phẩm chủ yếu: "Bàn về bản tính con người" (1739 - 40), "Nghiên cứu về lí tính con người" (1748), "Nghiên cứu về những nguyên tắc đạo đức" (1751).