Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
XANKARA

(Sankara hoặc Shankara; Sankarâchârya - theo truyền thống; 700 - 750, theo nguồn tài liệu khác 788 - 820), nhà triết học tôn giáo Ấn Độ thời trung đại, đồng thời cũng là một nhà cải cách đạo Hinđu. Xankara đã tổng hợp tất cả các hệ thống chính thống trước đó (nghĩa là các sách kinh Vệ Đà đã được công nhận), phát triển học thuyết Atvaita Vêđanta (Advaita Vedanta), tạo ra cơ sở triết học cho đạo Hinđu. Theo Xankara, trên thế giới không có thực tại nào ngoài một bản chất tinh thần tối cao duy nhất (đó là Brahman). Tất cả các hiện tượng và các sự vật của vũ trụ, ngoại trừ Brahman đều là ảo tưởng. Phương pháp nhận thức chủ yếu của môn phái này là trực giác và khải thị, còn suy luận và cảm giác chỉ đóng vai trò thứ yếu. Mục đích của những nỗ lực cá nhân là hiểu được rằng đằng sau tất cả cái muôn màu muôn vẻ là một đấng thần linh duy nhất. Trong học thuyết của Xankara, trạng thái tâm lí con người là cái quyết định hiện thực bên ngoài. Các tác phẩm chính của Xankara gồm những lời chú giải về các sách kinh: "Upanisat" (Upanishad), "Brahma Sutơra" (Brahma Shutra), "Bhagavat - Gita" (Bhagavad - Gita).

Xankara