Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
XACTƠRƠ J. P.

(Jean - Paul Sartre; 1905 - 80), nhà triết học, nhà văn Pháp. Thạc sĩ triết học. Những năm 1933 - 34, sống ở Đức, học trò của Huxen (E. Husserl), giáo sư. Năm 1939, bị động viên; năm 1940, bị bắt làm tù binh; trốn thoát năm 1941. Tiếp tục dạy học và tham gia kháng chiến chống phát xít Đức. Từ 1945, làm báo, viết sách, và nổi tiếng từ đấy. Xactơrơ là nhà triết học (hiện sinh) và nhà hoạt động xã hội. Tác phẩm chính: "Buồn nôn" (truyện, 1938), "Bức tường" (tập truyện ngắn, 1939), "Cái tưởng tượng" (triết, 1940), "Hữu thể và hư vô" (triết, 1943), "Ruồi" (kịch, 1943). Sau 1945, chủ yếu là bút kí, tiểu luận, phê bình (7 tập "Tình thế") và một số vở kịch.

Truyện, tiểu thuyết, kịch của Xactơrơ minh hoạ, đồng thời phát triển một cách sống động tư tưởng hiện sinh của ông. Có thể thấy 2 thời kì sáng tác của Xactơrơ: trước 1945, Xactơrơ thấy để cứu vãn con người, con đường duy nhất là sáng tác nghệ thuật; từ 1945, qua lịch sử, ông chủ trương "văn học nhập cuộc" và trong thực tế, ông là một nhà hoạt động xã hội luôn lớn tiếng bênh vực các dân tộc đấu tranh cho độc lập dân tộc, cho tự do và dân chủ. Trong thời gian Việt Nam chống Mĩ, ông là chủ tịch của Toà án Quốc tế xét xử tội phạm chiến tranh Mĩ.

Xactơrơ J. P.