Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
THIÊN NHÂN HỢP NHẤT

chỉ sự thống nhất, cảm thông với nhau giữa trời và người, giữa tự nhiên và con người. Về nội dung này, các trường phái triết học Trung Quốc có nhiều sự giải thích khác nhau. "Kinh Dịch" cho rằng: "Bậc đại nhân hợp đức với trời đất, chung ánh sáng với Mặt Trời, Mặt Trăng, hợp tuần tự với bốn mùa, hợp cát hung với quỷ thần, làm trước trời mà không trái ý trời, làm sau trời mà theo thiên thời". Mạnh Tử (Mengzi) cho rằng trời và người thông với nhau, tính thiện là do trời phú, tận tâm thì biết được tính, biết được tính thì biết được trời. Trang Tử (Zhuangzi) cho rằng trời và người vốn hợp nhất, "Trời đất cùng sinh ra với ta, vạn vật cùng với ta là một". Trình Di (Cheng Yi) và Trình Hạo (Cheng Hao) thì nói: "Trời và người không phải là hai, bất tất phải nói hợp". Ở Trung Quốc, ý kiến khác nhau này còn tiếp tục cho đến cuối thời phong kiến.