Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
THIÊN LÍ

khái niệm trong triết học Trung Hoa cổ đại. Xuất hiện đầu tiên trong các tác phẩm của Trang Tử (Zhuangzi) và Hàn Phi Tử (Han Feizi), có nghĩa là phép tắc của tự nhiên. Thời Tống (Song), Trình Di (Cheng Yi) nói: "Cái không làm mà làm, cái không đến mà đến, gọi là thiên lí". Chu Hy (Chu Xi) thì lại cho cương thường là TL "Thiên lí chỉ là tên gọi chung của nhân, nghĩa, lễ, tế. Nhân, nghĩa, lễ, tế là các con số của thiên lí" (Chiểu ngữ loại). Vương Thủ Nhân (Wang Shouren) đời Minh (Ming) thì chỉ ra "Lương tri tức là thiên lí". Dù là Trình - Chu học phái hay Lục - Vương học phái, các phái thường đều cho TL là nguyên tắc cao nhất, mãi mãi không thay đổi của chính thể phong kiến chuyên chế. Họ đều cho điều trái với TL là "nhân dục", và đều chú trọng "giữ gìn thiên lí, tiêu diệt nhân dục".