Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
THÁNH HIỀN

những người đạo cao đức trọng được coi là bậc thầy của mọi người trong đất nước, xã hội. Thánh là người được coi như đã đạt đến đỉnh cao về đạo đức xã hội và học thuật. Hiền là những người có đức có tài nổi bật lên trong giới sĩ. Sách Thông Thư có câu: "Kẻ sĩ mong vượt lên thành người hiền, người hiền mong vượt lên thành bậc thánh". Riêng trường học của thánh Khổng thời Xuân Thu đã có tới hơn ba nghìn đệ tử là kẻ sĩ, trong đó có 72 người là những người hiền; giữa thánh Khổng và các vị hiền có Nhan Hồi và Tăng Sâm được coi là á thánh hay là đại hiền, cùng với một số vị nữa được gọi là 10 vị triết. Sang thời Chiến Quốc, Khổng Cấp (tức Tử Tư) và Mạnh Kha (tức Mạnh Tử), cũng được đề cao là đại hiền hoặc á thánh, để cùng với Nhan Hồi và Tăng Sâm trở thành bốn vị được thờ cúng chung trong Văn Miếu với thánh Khổng và được gọi chung là Tứ phối. Từ thời Hán về sau, các triều đại lớn ở Trung Quốc cũng có những đại hiền được đưa vào thờ trong Văn Miếu. Ở Việt Nam, Chu An đời Trần cũng được ghép thêm chữ Văn thành Chu Văn An và đưa vào Văn Miếu thờ cúng.