Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
PLATÔN

 (Platôn; 427 - 347 tCn.), nhà triết học Hi Lạp cổ đại, người sáng lập chủ nghĩa duy tâm khách quan. Platôn coi thế giới các vật cảm tính thường biến đổi là không chân thực, nó đối lập với thế giới các thực thể tinh thần (các ý niệm) bất biến - thế giới của “sự tồn tại chân thực”. Thế giới các ý niệm có trước thế giới cảm tính. Ý niệm “con ngựa” có trước còn con ngựa có sau và chỉ là cái bóng lờ mờ của ý niệm “con ngựa”. Vì thế, nhận thức (tri thức) về thế giới các sự vật cảm tính không thể là nhận thức chân thực. Nhận thức chân lí chỉ có được khi con người thoát li khỏi sự tác động của các vật thể hữu hình (bịt tai, nhắm mắt...) để hồi tưởng về thế giới các ý niệm “tồn tại chân thực” mà linh hồn đã từng chiêm ngưỡng trước khi tạm trú ngụ trong thể xác. Thuyết hồi tưởng thần bí của Platôn được xây dựng trên cơ sở sự đối lập “thế giới ý niệm” với thế giới vật chất xung quanh. Platôn là nhà tư tưởng của giới chủ nô quý tộc. Lí luận của Platôn về “nhà nước lí tưởng” nhằm biện hộ cho sự tồn tại vĩnh cửu của chế độ cộng hoà quý tộc chiếm hữu nô lệ. Các tác phẩm chính: “Pacmêniđêt”, “Xôphixtơ” (Phép biện chứng của các phạm trù), “Timêi” (Triết học tự nhiên), “Nhà nước” “Têêtet” (Lí luận nhận thức), “Biện hộ Xôcratêt”, “Phêđông”, “Pirơ”, “Pheđrơ” (Học thuyết về các ý niệm).



Platôn
Platôn (bên trái) đang giải bài hình học