Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
"ĐẠO ĐỨC KINH"

("Daodejing"), tên sách, tương truyền là của Lão Tử (x. Lão Tử). Sách có tên đầu tiên là "Lão Tử" với hai thiên Thương và Hạ (Xia). Sang đời Hán (Han) (202 tCn. - 220 sCn.), sách được đổi tên là "Đạo đức kinh", coi như đặt ngang hàng với các sách kinh điển của đạo Nho (Ngũ kinh) và đạo Phật (Phật kinh). Sách làm nổi bật "đạo" và "đức" - hai quan điểm trung tâm của Lão Tử. "Đạo" là căn nguyên của vũ trụ và cũng là quy luật của tự nhiên (x. Đạo). "Đức" là đặc tính của mỗi sự vật, là thể hiện cụ thể của "đạo" trong mọi sự vật. "ĐĐK" gồm 81 chương: phần đạo (chương 1 - 37), phần sau là đức (chương 38 - 81). Thực ra, phân chia chỉ dựa vào chỗ chương I nói về "đạo", chương 38 nói về "đức", không hề có sự phân biệt rạch ròi về nội dung chính của mỗi phần. Về thời điểm xuất hiện của "ĐĐK" cũng như về tác giả của nó, có nhiều ý kiến tranh luận trong giới nghiên cứu. Nhiều công trình thảo luận gần đây của Trung Quốc và Nhật Bản xác nhận tác phẩm này do nhiều người viết và được hình thành ở thời Chiến quốc, khoảng thế kỉ 3 tCn.

"ĐĐK" được coi như tiêu biểu cho hệ tư tưởng triết học của Lão Tử, có ảnh hưởng lớn trong đời sống tinh thần của xã hội Trung Quốc, bên cạnh Khổng giáo và Phật giáo. Cuốn sách chỉ gồm khoảng 5 nghìn chữ nhưng có tầm khái quát rất cao, đề cập nhiều mặt như triết học, đạo đức, chính trị, văn hoá (x. Lão Tử; Đạo; Vô vi). "ĐĐK" có lời văn rất súc tích, qua nhiều thế hệ, được rất nhiều học giả chú giải. Nó cũng được dịch ra rất nhiều thứ tiếng trên thế giới. Ở Việt Nam, bản dịch được nhiều người biết là của Nguyễn Duy Cần (Nhà xuất bản Khai Trí - Sài Gòn, tái bản 1968).