Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
DƯƠNG HÙNG

(Yang Xiong; 53 tCn. - 18 sCn.), nhà triết học, nhà văn học, ngôn ngữ học Trung Quốc cuối thời Tây Hán (Xi Han). Người Thành Đô (Chengdu), Thục Quận [Shujun; nay là Thành Đô, Tứ Xuyên (Sichuan)]. Thời Thành Đế (Cheng Di), làm cấp sự hoàng môn lang. Thời Vương Mãng (Wang Mang), làm quan đại phu. Bị bệnh nói lắp, theo nghiệp văn chương và trở nên nổi tiếng. Tác phẩm văn học thời trẻ có "Trường dương phú", "Cam tuyền phú". Sau đó, chuyển sang nghiên cứu triết học, mô phỏng "Luận ngữ" viết "Pháp ngôn", mô phỏng "Kinh Dịch" viết "Thái huyền". Đề ra học thuyết lấy "huyền" là nguồn gốc của vạn vật vũ trụ. "Huyền" là nguyên khí còn hỗn độn, chưa phân hoá, là tổng hoà của hai khí âm dương. Ông cho rằng: "Có sống thì có chết, có thuỷ thì có chung", bài bác việc mê tín, phương thuật thần tiên. Đề cao học thuyết của đạo Nho về xã hội. Tác phẩm nổi tiếng về ngôn ngữ học "Phương ngôn", mô tả tiếng địa phương thời Tây Hán, là tài liệu quan trọng để nghiên cứu tiếng Hán cổ đại.