Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
CHỦ NGHĨA KHOÁI LẠC

học thuyết đạo đức lấy việc mưu cầu khoái lạc làm nguyên tắc của hành vi (xt. Arixtipôt). Trong CNKL thời cổ đại, có thuyết chủ trương hành lạc, phóng đãng, đồng thời cũng có thuyết Êpiquya chủ trương điều độ trong hưởng lạc (vì khoái lạc thái quá sinh ra chán chường, chán chường dẫn đến đau khổ) và đề cao những lạc thú tinh thần. Thời trung đại, đạo đức tôn giáo cho khoái lạc là tội lỗi, hạnh phúc là từ bỏ mọi khoái lạc trần gian trong lối sống khổ hạnh. Đạo đức của những nhà nhân đạo chủ nghĩa và của giai cấp tư sản đang lên thừa nhận quyền con người được thoả mãn nhu cầu "tự nhiên" của mình, đề ra "chủ nghĩa vị kỉ hợp lí", chủ nghĩa vị lợi. Thời trung đại và cận đại, CNKL nói chung có vai trò tiến bộ: chống lại đạo đức tôn giáo phong kiến, giải thích đạo đức xuất phát từ quan điểm duy vật. Nhưng không thể coi CNKL là nguyên lí đạo đức được; nếu đặt mục đích cho cuộc sống là mưu cầu khoái lạc là chỉ hiểu con người đơn thuần về mặt sinh lí hay tâm lí, không thấy ý nghĩa cao cả trong cuộc sống con người, hạnh phúc chân chính của con người gắn liền với cái đẹp, cái cao thượng.