Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
CAMUY A.

(Albert Camus; 1913 - 60), nhà văn Pháp, nhà triết học hiện sinh chủ nghĩa. Đã làm nhiều nghề, trong đó có nghề làm báo, diễn viên sân khấu. Tham gia phong trào kháng chiến chống Đức, gia nhập Đảng Cộng sản Pháp rồi sau đó ra khỏi Đảng. Camuy là một nhân vật nổi tiếng trong dòng triết học hiện sinh chủ nghĩa của những thập kỉ 40, 50. Viết những tác phẩm triết học dưới hình thức những bản tiểu luận và biểu hiện tư tưởng của mình trong những tác phẩm tiểu thuyết và kịch bản sân khấu. Những tiểu luận và tác phẩm nổi tiếng: "Huyền thoại Xixiphơ" (1942), "Con người nổi loạn" (1951), "Caliguyla" (1944), "Ngộ nhận" (1945), "Người lạ" (1942), "Dịch hạch" (1947). Khác với các nhà triết học trước đó, Camuy kiên quyết khước từ việc trình bày tư tưởng của mình dưới hình thức đưa ra một hệ thống, bởi vì Camuy cho rằng "một tư tưởng sâu sắc là một sự sinh thành liên tục" và do đó, "phải kết hợp được với kinh nghiệm cuộc sống". Tư tưởng chính của Camuy xuất phát từ thuyết không thể biết, cho rằng không thể giải thích được những nỗi đau của nhân loại, và bởi vì đã không có thượng đế, cho nên tất yếu sẽ dẫn đến sự phi lí và chính sự phi lí đó đã đặc trưng cho mối quan hệ giữa con người với thế giới. Một tư tưởng khác đặc biệt của Camuy là tư tưởng về sự nổi loạn. Nếu trước kia Đêcac (R. Decartes) đưa ra câu danh ngôn "Tôi tư duy, là tôi tồn tại", thì Camuy đưa ra câu nổi tiếng khác: "Tôi nổi loạn, là chúng ta tồn tại" và đã trình bày trong cuốn "Con người nổi loạn". Đó là một quan niệm chống lại việc khẳng định có một khả năng giải phóng con người bằng bản thân hành động của con người trên cơ sở của một niềm tin có tính khoa học. Giải thưởng Nôben (1957).

 


Camuy A.