Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
SLÊGHEN F. Fôn

(Friedrich von Schlegel; 1772 - 1829), nhà văn, nhà lí luận văn học, nhà ngôn ngữ học, triết gia văn hoá Đức. Học luật, ngữ văn và triết học; hoạt động trong nhiều lĩnh vực: mĩ học, triết học, nghiên cứu văn học, thơ ca, kịch chính luận. Cùng với anh trai sáng lập tờ “Athêneum” (Athenäeum). Khi tờ báo này ngừng hoạt động, ông cùng vợ chưa cưới sang Pari sinh sống (1802), ở đây ông nghiên cứu ngôn ngữ Rôman (Romance) và ngôn ngữ phương Đông, xuất bản tạp chí “Châu Âu” (1803 - 05). Với cuốn “Về ngôn  ngữ và sự thông thái của người Ấn Độ” (1808), Slêghen trở thành người sáng lập khoa nghiên cứu chữ Sanskrit và khoa nghiên cứu ngôn ngữ so sánh. Mười năm cuối đời (1818 - 28), dành cho việc xuất bản tác phẩm của mình. Sách nghiên cứu xuất sắc nhất của Slêghen là các cuốn “Lịch sử thi ca Hi Lạp và La Mã” (1798), “Về việc nghiên cứu thơ ca Hi Lạp” (1797). Ngoài ra, còn có “Tìm hiểu khái niệm cộng hoà” (1796), “Tác phẩm của Foocxtơ” (1797). Slêghen là người mở đầu chủ nghĩa lãng mãn trong văn  học Đức, đề ra học thuyết châm biếm lãng mạn. Tiểu thuyết nổi tiếng nhất là “Luxiđơ” (1799). Vở kịch “Alacôt” được Guêthơ J. V. Ph. (J. W. Goethe) giới thiệu, dàn dựng và công diễn ở Vâyma (Weimar).

 



Slêghen F. Fôn