Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
SELINH F. V. J. Fôn

(Friedrich Wilhelm Joseph von Schelling; 1775 - 1854), nhà triết học duy tâm khách quan Đức, gần gũi với trường phái lãng mạn Iena (Iena, Đức). Học đại học cùng thời với Hêghen F. (F. Hegel). Giáo sư đại học. Triết học của ông không phải là một hệ thống mà là một loạt những trực giác, trong đó trực giác về giới tự nhiên được coi như là môi giới giữa con người và thần linh. Selinh đã đưa ra “triết học đồng nhất” - một hình thức mới của chủ nghĩa duy tâm khách quan, trong đó cái “tôi” là sự đồng nhất giữa tinh thần và thế giới, ở đó có sự đồng nhất tuyệt đối của tồn tại và tư tưởng, vật chất và tinh thần, khách thể và chủ thể; đó là bản nguyên và căn nguyên của vũ trụ. Sau cùng, Selinh đã chuyển sang triết học tôn giáo thần bí; Selinh cho rằng tôn giáo là tiêu chuẩn để đo trình độ và tính chính xác của triết học. Không những Selinh quan niệm có sự sinh thành của giới tự nhiên và con người, mà ông còn quan niệm là có sự sinh thành của Thượng đế nữa. Như vậy ở Selinh, Thượng đế không còn là một Thượng đế phổ biến và bất di bất dịch trong thần học truyền thống, mà là một Thượng đế nội tại, Thượng đế của chủ nghĩa thần bí. Các tác phẩm chính: “Về cái tôi với tư cách là nguyên lí của triết học”, “Hệ thống của chủ nghĩa duy tâm tiên nghiệm” (1800), “Triết học và tôn giáo” (1804), “Triết học về nghệ thuật” (1858, in sau khi ông mất).

 



Selinh F. V. J. Fôn