Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
TRƯỜNG PHÁI TIẾN HOÁ

(từ tiếng Latinh: evolo - phát triển nhanh chóng), một trường phái trong dân tộc học. Vào giữa thế kỉ 19, cùng với sự phát triển của khoa học Châu Âu mà đỉnh cao là tác phẩm "Phê phán chính trị kinh tế học" của Mac, trong lĩnh vực sinh vật học xảy ra cuộc cách mạng gắn liền với sự ra đời tác phẩm nổi tiếng của Đacuyn (C. Darwin) - "Nguồn gốc các loài".

Thuyết tiến hoá của Đacuyn dựa trên tài liệu của khoa học tự nhiên đã xâm nhập vào khoa học xã hội và nhân văn, thâm nhập vào dân tộc học, dẫn đến sự ra đời của TPTH trong dân tộc học tư sản. Những tư tưởng chủ yếu của trường phái này: sự thống nhất về văn hoá của nhân loại, những quy luật chung về sự phát triển văn hoá của tất cả các dân tộc, từ các hình thức đơn giản đến phức tạp, từ thấp đến cao, sự khác nhau về văn hoá giữa các dân tộc khác nhau là kết quả của các cấp bậc khác nhau của quá trình tiến hoá của chúng. Lĩnh vực chủ yếu trong đời sống con người mà các nhà tiến hoá luận tập trung nghiên cứu là hôn nhân gia đình và tôn giáo tín ngưỡng.

Các đại biểu xuất sắc của trường phái này: Lepbơc (G. Lebbock), Taylo (S. Taylor), Baxtian (A. Bastian), đặc biệt là Mogân (L.H. Morgan) với tác phẩm "Xã hội cổ đại".

TPTH là một trường phái tiến bộ. Tuy nhiên, hạn chế chủ yếu của nó là sự giải thích duy tâm và đơn giản về quá trình tiến hoá, trong khi trên thực tế, sự tiến hoá của nhân loại tuỳ theo những quy luật chung, nhưng phức tạp và đa dạng. Trường phái này còn sai lầm khi cho rằng động lực chính của sự tiến hoá của con người không phải là sự phát triển của lực lượng sản xuất, của đấu tranh giai cấp trong xã hội có giai cấp, mà là sự hoàn thiện tâm lí.