Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
NIKÔLAUT CUDANUT

[L. Nikolaus Cusanus; họ tên thật: Nicôlai Krep (Nikolaj Krebs); 1401 - 64; còn Cuza là nơi ông sinh ra], nhà thần học, nhà bác học, nhà triết học Đức, nhà hoạt động chính trị của Nhà thờ Cơ Đốc, làm linh mục, rồi trở thành Hồng y giáo chủ (1448). Nikôlaut Cudanut là một trong những người theo chủ nghĩa nhân văn sớm nhất ở Đức. Chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa Platôn mới và chủ nghĩa thần bí Đức, Nikôlaut Cudanut cho rằng ngoài tính đa dạng của các tôn giáo và nghi lễ tôn giáo vẫn tồn tại một tín ngưỡng ở một Thượng đế duy nhất. Trong tác phẩm “Về sự ngu dốt thông thái”, ông cho sự ngu dốt thông thái là sự ngu dốt ý thức được những giới hạn của nó; con người chỉ có thể tư duy về Thượng đế như là cái tuyệt đối, vô hạn mà ở đó những sự trái ngược đã trùng với nhau làm một (hữu hạn và vô hạn, nhỏ nhất và lớn nhất, đơn nhất và vô số, vv.). Như vậy, Nikôlat Cudanut là người đầu tiên trong các nhà bác học thời Phục hưng đã khắc phục được luận điểm cơ bản trong thế giới quan thần học kinh viện cho thế giới là hữu hạn, Trái Đất là trung tâm, và bằng cách đó, đã mở đường cho quan niệm Mặt Trời là trung tâm của Kôpecnich N. (N. Kopernik). Những thành quả triết học của Nikôlaut Cudanut có ảnh hưởng đến nhiều nhà triết học sau ông như Brunô G. (G. Bruno), Laibit G. V. (G. W. Leibniz), Selinh F. V. I. Fôn (F. W. Schelling) và cả Hêghen G. V. F (G. V. Hegel). Các tác phẩm chính: “Về sự ngu dốt thông thái” (1440), “Về nguồn gốc” (1447), vv.