Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
NUMEN

(từ tiếng Hi Lạp Noúmenon), khái niệm thông dụng trong triết học trung đại và cận đại phương Tây, chỉ sự vật tự nó tồn tại mà chỉ có trí tuệ mới thấy được, khác với hiện tượng, gọi là phenômen (từ tiếng Hi Lạp Phainómenon) chỉ sự vật mà ta thấy được nhờ vào cảm giác, kinh nghiệm. Trong triết học Hi Lạp cổ đại, Platôn (Platôn) dùng khái niệm N để chỉ các ý niệm. Đối với Kantơ I. (I. Kant), N là vật tự nó; trước hết nó có một ý nghĩa phủ định, nếu người ta hiểu nó là một sự vật, nhưng sự vật đó lại không phải là đối tượng của sự trực giác cảm tính; đồng thời nó còn có một ý nghĩa khẳng định nếu người ta hiểu nó là đối tượng của sự trực giác phi cảm tính, tức là của một phương thức trực giác đặc thù, trực giác của trí tuệ. Đối với triết học Kantơ, N là một khái niệm hạn chế ở chỗ chừng nào nhận thức của chúng ta không thể được mở rộng một cách chính đáng, vượt ra ngoài lĩnh vực của một số kinh nghiệm có thể có được, thì khái niệm N sẽ đơn thuần là một khái niệm có mục đích hạn chế lại các tham vọng của khả năng cảm giác. Xt. Nuxơ; Vật tự nó.