Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
LÝ ĐẠI CHIÊU

(Li Dazhao; tự: Thủ Thường, 1889 - 1927), nhà văn, nhà lí luận và hoạt động chính trị Trung Quốc, là một trong những người thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc giữ chức bí thư Cục phương Bắc cho đến khi bị phái Trương Tác Lâm bắt. Du học ở Nhật (1913 - 16). Năm 1918, làm giám đốc thư viện kiêm giáo sư kinh tế Trường Đại học Bắc Kinh.

Tham gia ban biên tập các tạp chí "Tân thanh niên" và "Bình luận hàng tuần". Một trong những người đầu tiên truyền bá chủ nghĩa Mac - Lênin vào Trung Quốc, mở đầu việc nghiên cứu duy vật lịch sử ở Trung Quốc. Tháng 1.1924, tham gia Đại hội đại biểu I Quốc dân Đảng, giúp Tôn Trung Sơn xác định chính sách liên Nga, liên Cộng, ủng hộ công nông. Tháng 6 cùng năm, làm trưởng đoàn đại biểu Đảng Cộng sản Trung Quốc, tham gia Đại hội đại biểu V Quốc tế Cộng sản. Lý Đại Chiêu cho rằng vũ trụ là thế giới vật chất mênh mông vô hạn và vận động theo những quy luật bản thân nó, mới thay cũ là quy luật tất yếu của sự vật. Về phương diện quan điểm lịch sử, phê phán quan điểm cho vĩ nhân, đạo đức và giáo hoá quyết định sự phát triển của lịch sử, coi đó là quan điểm của thần quyền, của thiên mệnh. Ông quan niệm lịch sử là do "thứ nhân" làm nên và thế giới này phải là thế giới của những người "lao động". Về văn học, Lý Đại Chiêu là một trong những người đề xướng phong trào văn học mới, chủ trương xây dựng "văn học tả thực xã hội", phản đối phục cổ, phản đối Âu hoá. Tác phẩm chủ yếu: "Lý Đại Chiêu tuyển tập", "Lý Đại Chiêu văn tập". Văn thơ của Lý Đại Chiêu được Lỗ Tấn sưu tầm in thành "Thủ Thường toàn tập" và viết lời tựa.