Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
LUCRÊTIUT C. T.

(Carus Titus Lucretius; khoảng 98 - 55 tCn.), nhà thơ, nhà triết học duy vật La Mã cổ đại, người theo trường phái triết học duy vật của Êpiquya (Épicure). Tác giả tập thơ "Về bản chất sự vật", trong đó thuyết nguyên tử cổ đại được trình bày có hệ thống nhất và đầy đủ nhất. Theo Lucrêtiut, thế giới bao gồm các vật thể (các vật thể phức hợp và các vật thể đơn giản) và "không gian trống rỗng". Vật thể phức hợp được tạo thành từ các vật thể đơn giản (các vật thể nguyên thuỷ hay các hạt giống của sự vật), tức là các nguyên tử . Nguyên tử là các hạt vật chất nhỏ bé không thể phân chia được. Khi bị huỷ diệt, sự vật lại phân ra thành các nguyên tử. Nguyên tử khác nhau về hình dạng, kích thước, trọng lượng, cũng như về vị trí, trật tự sắp xếp trong các kết hợp (sự vật) khác nhau. Nguyên tử tồn tại vĩnh viễn, vận động không ngừng trong "không gian" hoặc vận động theo đường thẳng (rơi xuống dưới do có trọng lượng) hoặc tự động chệch khỏi đường thẳng, vận động theo đường cong. Theo Lucrêtiut, các thế giới hình thành từ vô vàn những kết hợp nguyên tử vận động bất tận. "Không có gì được sinh ra từ hư vô theo ý Thượng đế". Lucrêtiut cho rằng thế giới là có thể biết được, cảm giác là kết quả của tác động hình tượng của sự vật đối với cảm quan của con người. Tư tưởng triết học trong thơ của ông có ảnh hưởng lớn tới sự phát triển triết học duy vật thời Phục hưng.