Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
ÊPICHTET

(Ph. Épictète; khoảng 50 - 138), nhà triết học La Mã, người đại diện cho chủ nghĩa khắc kỉ La Mã. Là nô lệ, sau được Êpaphrôđit (Epaphrodite) giải phóng. Trong học thuyết của Êpichtet có cả những vấn đề về vật lí học, lôgic học, nhưng ông chú trọng nhất về đạo đức học. Đạo đức học của Êpichtet đề cao nội tâm. Theo ông, người chủ nô vẫn có thể là nô lệ cho chính những ham muốn, dục vọng của bản thân mình, còn người nô lệ vẫn có thể là người tự do, vì có sự độc lập tinh thần của mình. Êpichtet phân biệt những cái lệ thuộc vào con người như các dục vọng của con người, những tư tưởng của con người và cuộc sống nội tâm của con người với cái không lệ thuộc vào con người, như các sự biến ở bên ngoài và trật tự của thế giới. Không phải bản thân các sự vật, mà chính là quan niệm về các sự vật đó mới làm cho con người trở nên hạnh phúc. Không phải là cái thiện và cái ác nằm trong các sự vật, mà là thái độ của chúng ta đối với chúng, do đó chính hạnh phúc phụ thuộc vào ý chí của chúng ta. Triết học của Êpichtet phản ánh sự phản kháng thụ động của các giai cấp bị áp bức chống lại chế độ chiếm hữu nô lệ.

Những ghi chép của Arien (Ph. Arrien; L. Flavius Arrianus) về tư tưởng triết học của Êpichtet qua các cuộc nói chuyện với ông gồm có: 8 cuốn về "Những bài văn đả kích", hiện chỉ còn lưu giữ được 4 cuốn, và 12 cuốn về "Những bài thuyết giáo".