Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
NGUYỄN VĂN NGỌC

(hiệu: Ôn Như; 1890 - 1942), nhà văn, nhà giáo, nhà sưu tầm nghiên cứu văn học Việt Nam. Quê: làng Vạc, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương. Thanh tra các trường sơ học, phụ trách Cục tu thư Nha học chính. Nguyễn Văn Ngọc sưu tầm, biên soạn các sách văn học bằng tiếng Việt và tiếng Pháp phục vụ giáo dục: “Phổ thông độc bản”(1922), “Cổ học tinh hoa” (1926), “Đông Tây ngụ ngôn” (1927), “Nam thi hợp tuyển” (1927), “Tục ngữ phong dao” (1928), “Nhi đồng lạc viên” (văn học nhi đồng, 1928), “Để mua vui” (1929), “Câu đối” (1931), “Đào nương ca” (1932), “Truyện cổ nước Nam” (4 tập - 1934), “Ngụ ngôn” (1935) và nhiều bài báo có giá trị đăng ở báo “Hữu Thanh” và tạp chí “Nam Phong”. Công lao quan trọng nhất của Nguyễn Văn Ngọc là đã khai thác, sưu tầm và phổ biến văn học dân gian và văn học Việt, góp phần giữ gìn, phát huy những giá trị truyền thống của dân tộc.