Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
TỀ BẠCH THẠCH

(Qi Baishi; 1863 - 1957), họa gia Trung Quốc, sống qua ba thời đại: nhà Thanh, Trung Hoa Dân quốc và Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa; càng về già, nghệ thuật của ông càng trẻ, bút lực tung hoành dạt dào tình yêu cuộc sống. Lúc đầu làm nghề thợ mộc, dần dần tập theo nghề vẽ với phong cách của Ngô Xương Thạc (Wu Changshuo), các danh hoạ cuối đời Thanh. Về sau ông gặp Từ Bi Hồng (Xu Beihong), giúp ông nắm thêm tinh hoa hội hoạ Châu Âu. Ông vẫn tiếp tục nghệ thuật "Quốc hoạ" truyền thống nhưng có sáng tạo nhờ cảm quan thời đại và tài năng trác việt. Những sáng tác của Tề Bạch Thạch là sự kết hợp nhuần nhuyễn cân bằng giữa thực và hư. Các kĩ thuật truyền thống như dùng bút lông, mực nho và giấy được khai thác và nâng cao một cách tuyệt vời; các tranh của Tề Bạch Thạch vừa thâm trầm về cội nguồn xa xăm vừa rạng rỡ tinh thần mới của thời đại. Người ta còn nhận thấy ở tranh ông sắc thái hài hước hóm hỉnh đầy trừu mến đối với đối tượng được miêu tả. Những vật tầm thường như cây hoa mào gà, con tôm, con cua, con ong... do ông miêu tả thật sống động.

 

Tề Bạch Thạch

"Tôm" (mực nho)