Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
HOÀI THANH

(tên thật: Nguyễn Đức Nguyên; 1909 - 82), nhà phê bình văn học Việt Nam. Người huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An; sinh trưởng trong một gia đình nhà nho nghèo, có người thân tham gia Phong trào Đông du. Năm 1927, gia nhập Đảng Tân Việt khi còn đi học, bị bắt giam, bị tù án treo và bị đuổi học (1930). Ra Hà Nội học tú tài và viết văn; bị trục xuất khỏi Bắc Kỳ và giải về quê. Năm 1931, làm ở nhà in Đắc Lập, (Huế) sau đó dạy ở các trường tư Phú Xuân, Thuận Hoá, đồng thời viết cho báo "Tràng An", "Gazette de Huế". Chính trong thời gian này, xảy ra cuộc bút chiến giữa ông và Hải Triều chung quanh vấn đề "nghệ thuật vị nhân sinh" hay "nghệ thuật vị nghệ thuật". Những bài ông viết được tập hợp và xuất bản 1936, nhưng bị thu hồi ngay, có lẽ vì cái tên sách "Văn chương và hành động" làm cho thực dân Pháp và triều đình Huế hoảng sợ. Tham gia Tổng khởi nghĩa tháng Tám 1945. Từ đó, lần lượt công tác ở trường đại học, Đài Tiếng nói Việt Nam, Hội Văn hoá Việt Nam, Hội Văn nghệ Việt Nam. Sau kháng chiến chống Pháp, nhận nhiều cương vị quan trọng trong đó có tổng thư kí Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam, phó viện trưởng Viện Văn học. Tác phẩm chính: "Thi nhân Việt Nam" (1941, cùng viết với Hoài Chân, nhưng Hoài Thanh là chủ yếu), "Có một nền văn hoá Việt Nam" (1946), "Quyền sống của con người trong truyện Kiều" (1949), "Nói chuyện thơ kháng chiến" (1951), "Nam Bộ mến yêu" (1955), "Phê bình và tiểu luận" (3 tập, 1969 - 71). Hoài Thanh là một nhà phê bình văn học uyên bác và tinh tế, có vị trí lớn trong văn học Việt Nam thế kỉ 20.