Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
HẠT

noãn phát triển sau khi thụ tinh. Gồm: vỏ, phôi và những dự trữ chuyên hoá (nội nhũ hay ngoại nhũ). Vỏ phát triển từ vỏ noãn; phôi phát triển từ hợp tử (bộ phận quan trọng nhất của H); nội nhũ từ nhân thứ cấp được thụ tinh của túi phôi; ngoại nhũ từ phôi tâm. H được chia thành bốn kiểu: H chỉ có vỏ và phôi (như H của họ Đậu, Bầu bí, Cúc, Cải, vv.), đặc trưng là phôi to, phân hoá tốt, lá đầu tiên của phôi là lá mầm, phát triển thành cơ quan dự trữ; H có vỏ, phôi, nội nhũ (như H cây một lá mầm, họ Hoa hồng, họ Cà), nội nhũ phát triển, phôi tâm phân hoá hoàn toàn; H có vỏ, phôi, ngoại nhũ (như họ Rau muối, Cẩm chướng, vv.), phôi phát triển khác nhau và chiếm vị trí khác nhau đối với nội nhũ; H có cả nội nhũ và ngoại nhũ là các mô dự trữ (như H họ Súng, Chuối, Hồ tiêu), nội nhũ phát triển yếu chỉ có vai trò hút. H có ngoại nhũ được xem là yếu tố nguyên thuỷ. Phôi càng phát triển thì nội nhũ và ngoại nhũ trong H càng bị thu hẹp. Ở thực vật hạt trần, H không phát triển bên trong quả mà trần "từ trên cây".

Sau khi phát tán khỏi cây mẹ, H có thể nảy mầm ngay thành cây con hoặc có thể nghỉ chờ khi gặp điều kiện thuận lợi mới nảy mầm. Đối với cây hằng năm, H có đủ cơ chế để tồn tại qua mùa lạnh, khô. H có thể hình thành bằng con đường vô tính do hiện tượng sinh sản vô phối như ở cây bồ công anh. Sự phát triển của cây mang H không qua quá trình thụ tinh ở nước là một trong những ưu thế quan trọng trong tiến hoá của thực vật, giúp cho chúng chiếm lĩnh những nơi mà thực vật bậc thấp không thể tồn tại được.