Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
HÀN MẶC TỬ

(tên thật: Nguyễn Trọng Trí; 1912 - 1940), nhà thơ Việt Nam, người thị xã Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình, sinh trưởng trong một gia đình Công giáo. Học ở Huế và Quy Nhơn, có làm công chức một thời gian, sau đó vào Sài Gòn làm báo, lấy bút hiệu là Lệ Thanh rồi trở lại Quy Nhơn. Mắc bệnh hiểm nghèo, mất ở Bệnh viện Phong Quy Hoà. Sinh thời, nhà thơ có xuất bản tập "Gái quê" (1936). Có lẽ đó là những bài làm khi chưa nhuốm bệnh, lời lẽ bình dị, chưa tiêu biểu cho thơ Hàn Mặc Tử.

Từ ngày bị bệnh, cuộc chiến đấu âm thầm chống nỗi bất hạnh của cuộc đời đã đưa lại cho ông một sức sáng tạo phi thường, nguồn thơ lai láng, hồn thơ mãnh liệt, lời thơ đau đớn, quằn quại nhưng hàm chứa những khát khao mãnh liệt về tình yêu, tình thương và cuộc sống. Có thể nói trong nền thơ ca thế giới hiếm có những bài thơ mô tả cái đẹp kiều diễm của trăng theo con mắt của hội hoạ như Hàn Mặc Tử. Những bài thơ đó chưa hề xuất bản. Khi nhà phê bình Hoài Thanh soạn cuốn "Thi nhân Việt Nam" thì một người bạn thân của Hàn Mặc Tử đã cho tác giả mượn xem và cho phép trích "năm bài trở xuống" trong tập "Thơ điên", "Xuân như ý", "Thượng thanh khí", "Cẩm châu duyên" và "Duyên kì ngộ". Hoài Thanh đã trân trọng tóm lược nội dung các tập ấy để giới thiệu với bạn đọc.

Tuy tác phẩm để lại ít, nhưng Hàn Mặc Tử là một nhà thơ của phẩm hạnh và sáng tạo. Mộ và đài tưởng niệm của ông ở Quy Nhơn hiện nay là nơi thu hút nhiều bạn đọc và du khách trong nước và quốc tế đến viếng.