Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
VĂN CAO

  (tên thật: Nguyễn Văn Cao; 1923 - 95), nhạc sĩ Việt Nam. Quê: xã Liên Minh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định; sinh tại Hải Phòng. Là một trong những tác giả xuất hiện từ thời kì đầu của tân nhạc với "Buồn tàn thu" (1939), "Cung đàn xưa", "Thiên thai", "Bến xuân", "Suối mơ", "Thu cô liêu", vv. Rời Hải Phòng năm 1943, học dự thính Trường Mĩ thuật Đông Dương, làm thơ, viết truyện và tham gia hoạt động cách mạng. Nhiều tác phẩm ghi dấu ấn thời kì này: "Thăng Long hành khúc ca", "Gò Đống Đa", "Vui lên đường", "Chiến sĩ Việt Nam". Cuối 1944, ông viết "Tiến quân ca", sau này trở thành Quốc ca từ những ngày đầu Cách mạng tháng Tám. Sau khởi nghĩa, ông vừa là phóng viên, vừa nhận nhiều trách nhiệm khác. Những tác phẩm sáng giá nhất liên tục ra đời: "Hải quân Việt Nam", "Không quân Việt Nam", "Công nhân Việt Nam", "Bắc Sơn", "Làng tôi", "Ngày mùa", vv.; tiếp đến là "Trường ca sông Lô", "Ca ngợi Hồ Chủ Tịch", "Tiến về Hà Nội". Sau 1954, là uỷ viên Ban Chấp hành khoá I và khoá III Hội Nhạc sĩ Việt Nam, phó tổng thư kí Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật. Ông còn viết một số tác phẩm cho pianô, tổ khúc giao hưởng "Anh bộ đội cụ Hồ". Ngoài âm nhạc, ông còn là tác giả những tập thơ: "Những người đi trên biển", "Lá", "Tuyển tập thơ Văn Cao", nhiều băng nhạc audio và video. Nhiều tranh sơn dầu của ông được đánh giá cao. Vừa là nhạc sĩ, vừa là hoạ sĩ, vừa là nhà thơ, trong mỗi lĩnh vực ông đều có những đóng góp giá trị. Huân chương Kháng chiến hạng nhất, Huân chương Độc lập hạng ba, Huân chương Độc lập hạng nhất; truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật (1996).