Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
ANPƠ

(Ph. Alpes), hệ thống núi cao nhất ở Tây Âu [đỉnh Mông Blăng (Mont Blanc; cao 4.807 m)], nằm giữa nước Pháp, Italia, Thuỵ Sĩ, Áo, Lichtenxten, các nhánh núi kéo đến Đức, tận bán đảo Bankăng (Balkans). Dài khoảng 1,2 nghìn km, rộng 260 km, tạo thành một vòng cung lồi về phía tây bắc. Thung lũng cắt ngang từ hồ Bôđenxê (Bodensee) đến hồ Cômo (Como) đã phân chia hệ thống núi này thành Tây A với địa hình sắc, cao kiểu anpi và Đông A với địa hình mềm mại và thấp hơn. Mạng lưới sông ngòi dày đặc, chia cắt A thành những dãy song song. Nhờ vậy, việc đi lại trong hệ núi này tương đối dễ dàng. A được hình thành do vận động uốn nếp anpi. Khu vực trục nếp uốn được cấu tạo bởi các loại đá kết tinh và biến chất, ngoài rìa, bởi các thành hệ flisơ và môlat. Phía bắc A thuộc phạm vi lãnh thổ Thuỵ Sĩ và Áo có các cao nguyên trước núi cao trung bình khoảng 300 - 800 m, phía nam A có đồng bằng sông Pô (Po) tương đối bằng phẳng. Lượng mưa trung bình năm ở A khá lớn, nhất là ở các sườn phía tây và tây bắc, ở nhiều nơi khoảng 2.000 - 2.500 mm/năm. Nhiều hồ có nguồn gốc sông băng và kiến tạo [Giơnevơ (Genève), Bôđenxê, Cômo, vv.]. Dưới độ cao 800 m chủ yếu là cảnh quan nhân sinh do hoạt động kinh tế; độ cao 800 - 1.800 m - rừng lá rộng và rừng lá kim; cao hơn nữa - cây bụi, đồng cỏ cận anpi và anpi, trên cùng là tuyết vĩnh cửu và sông băng (khoảng 1.200 sông băng, tổng diện tích trên 4 nghìn km2). Thể thao leo núi. Du lịch.