Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
NGUYỄN QUYỆN

(? - 1593), võ tướng nổi tiếng nhà Mạc. Quê: thôn Canh Hoạch, tổng Thuý Cam, huyện Thanh Oai, trấn Sơn Nam (nay là xã Dân Hoà, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây).

Là con của trạng nguyên, thượng thư Bộ Lại, thự quốc công Nguyễn Thiến. Cùng với anh là Nguyễn Khắc Thận, và em là Nguyễn Miễn đều là danh tướng của triều đình nhà Mạc. Nguyễn Quyện được phong tước từ Văn phái hầu lên đến Thường quốc công; nắm giữ binh quyền từ quản lãnh quân vệ Phù Nam đến làm tướng chỉ huy đạo quân Nam Đạo.

Năm 1550, ông cùng với cha, anh và em vào Thanh Hoá hàng phục nhà Lê; được vua Lê tin dùng, cho giữ nguyên tước cũ (của nhà Mạc) và sung làm tướng để đi đánh Mạc. Sau khi cha chết (1557) Nguyễn Quyện lại quay về với nhà Mạc. Năm 1592, trong chiến dịch tiến công thu hồi kinh đô Thăng Long, bị quân Lê - Trịnh bắt và chết ở trong ngục. Các con của Nguyễn Quyện là Nhuệ quận công Nguyễn Tin, Thọ nham hầu Nguyễn Trù đã hàng phục nhà Lê, nhưng sau lại mưu phản nên đều bị giết.