Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
MẶT PHẲNG PHỨC

mặt phẳng với hệ toạ độ Đêcac vuông góc Oxy, dùng để biểu diễn tập hợp các số phức: mọi điểm (x, y) của mặt phẳng đồng nhất với số phức z = x + iy. Trục hoành Ox trên MPP gọi là trục thực; trục tung Oy gọi là trục ảo. Có thể đặt tương ứng một - một các điểm của MPP với các điểm của mặt cầu trong không gian với hệ toạ độ Đêcac vuông góc Oxyz, có bán kính bằng 1 và tâm tại điểm M (0, 0, 1), thông qua phép chiếu nổi được xác định như sau: mọi điểm z của MPP tương ứng với điểm cắt của tia nối z với "cực bắc" P (0, 0, 2) của hình cầu. Khi đó, người ta coi điểm P ứng với điểm vô tận z = . MPP có bổ sung thêm điểm z = gọi là MPP mở rộng. Cách biểu diễn MPP thông qua phép chiếu nổi lên mặt cầu như trên do nhà toán học Đức Riman (B. Riemann), đưa ra. Khi đó, mặt cầu trên đây gọi là mặt cầu Riman.