Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
TRẦN THÁI TÔNG

(tên thật: Trần Cảnh; 1218 - 77), vị vua đầu tiên của nhà Trần, nhà nghiên cứu Phật học, nhà thơ Việt Nam. Con Trần Thừa, em Trần Liễu. Quê: hương Tức Mặc, phủ Thiên Trường, nay thuộc huyện Mỹ Lộc, tỉnh Nam Định. Làm vua năm 7 tuổi (1225). Thuở nhỏ, Trần Thái Tông kết bạn với người không rõ tên, sau này là Trúc Lâm quốc sư. Khi trong nhà xảy ra tấn bi kịch "bẻ hoa cành nọ chắp vào cành kia", ông bỏ lên núi Yên Tử định tìm thú vui trong đạo Phật; Trần Thái Tông bị ép về làm vua lại. Năm 1257, quân Mông Cổ sang xâm chiếm Việt Nam, ông cũng xông pha chiến trường. Sau chiến thắng, Trần Thái Tông nhường ngôi cho con là Trần Thánh Tông (1257) và làm Thượng hoàng cho đến khi mất. Trần Thái Tông chưa hề xuất gia. Bản tính khoan hậu, thích văn học, ông tập trung nhiều công sức, thời gian nghiên cứu Phật giáo, viết sách, làm thơ. Có tập "Khoá hư lục" và "Thiền tông chỉ nam", nay còn bài tựa. Đó là một trang hồi kí kể lại chuyến bỏ ngai vàng tìm đường lên núi, viết khá sinh động. Thơ còn lại 2 bài. Bài "Gửi nhà sư Đức Sơn ở am Thanh Phong", kí thác tâm sự một nhà vua thèm khát cảnh sống thanh tịnh, điềm nhiên.