Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
MỘC CHÂU

huyện miền núi ở phía đông nam tỉnh Sơn La. Diện tích 2.025 km2. Gồm 2 thị trấn (Nông trường Mộc Châu; Mộc Châu, huyện lị), 25 xã (Tân Hợp, Quy Hướng, Suối Bàng, Tân Lập, Nà Mường, Song Khủa, Chiềng Hắc, Hua Păng, Tô Múa, Mường Tè, Chiềng Khừa, Mường Sang, Tà Lai, Liên Hoà, Đông Sang. Phiêng Luông, Chiềng Khoa, Mường Men, Quang Minh, Lóng Sập, Vân Hồ, Lóng Luông, Chiềng Yên, Xuân Nha, Lóng Sập, Đông Sáng, Tà Lại, Liên Hòa). Dân số 130.400 (1999), gồm các dân tộc: Mường, Dao, Kinh.

Địa hình cao nguyên khá bằng phẳng, trên nền cao trung bình 800 - 1.000 m, nổi lên một số đỉnh đá vôi sót với độ cao tương đối vài ba trăm mét, đỉnh Phu Ten 1.168 m, về phía nam, giáp Lào, địa hình mới cao dần lên với Pha Luông 1.880 m. Có ít suối nhỏ chảy về sông Đà là ranh giới của huyện.

Trồng chè, lúa, ngô, cây thực phẩm, cây ăn quả. Nuôi bò sữa, bò giống. Chế biến chè, gỗ, sữa, khai thác than. Về phía bắc: khí hậu mát thuận lợi cho trồng chè, nuôi bò sữa. Giao thông: đường 6, đường MC đi Lào qua Pa Háng, sân bay. Huyện lập năm 1908. Năm 1831, MC thuộc phủ Gia Hưng, trấn Hưng Hoá.