Tìm kiếm mục từ trong bộ từ điển bách khoa (4 tập)
Từ khóa
Chuyên ngành
Địa lý
Giải nghĩa
GIÁNG HƯƠNG

(Pterocarpus macrocarpus), cây gỗ lớn, họ Đậu (Fabaceae). Rụng lá mùa khô, tán hình ô xoè rộng. Thân thẳng, cao 25 - 35 m, gốc có bạnh, đường kính thân đạt 100 cm. Vỏ cây có nhựa màu đỏ máu. Lá kép lông chim. Quả có cánh rộng và mỏ nhọn, có một hạt. Gỗ thuộc loại gỗ quý, đẹp, có mùi thơm; dác màu xanh nhạt khá dày, lõi màu đỏ nhạt đến màu đỏ da cam, thớ mịn, cứng, mặt cắt dọc bóng, có vân đẹp. GH phân bố từ Gia Lai - Kon Tum vào phía nam, tập trung ở vùng Tây Nguyên và Đông Nam Bộ, mọc ở rừng thưa cây lá rộng với cây họ Dầu chiếm ưu thế và rừng nửa rụng lá ở độ cao dưới 700 m, ít gặp trong rừng lá rộng thường xanh. Hiện có nguy cơ bị tiêu diệt do khai thác bừa bãi và phát rừng làm nương rẫy. Mới được trồng ở quy mô thí điểm.


 

Giáng hương
Cành mang quả